Bài văn thuyết minh về vấn đề bảo vệ môi trường sống.

Bảo vệ môi trường sống xanh – sạch – đẹp là vấn

đề đang được cả thế giới quan tâm. Có rất nhiều

hội nghị tầm cỡ toàn cầu hoặc khu vực đã được

tể chức để bàn bạc và tìm ra hướng giải quyết

nạn ô nhiễm môi trường nghiêm trọng hiện nay.

Trong mấy năm gần đây, những thiên tai ghê

gớm, khủng khiếp như động đất, sóng thần, cháy

rừng, lũ lụt… xảy ra liên miên, chứng tỏ bà mẹ

thiên nhiên đang nổi giận và trừng phạt loài người

vì những hành vi cố tình xâm phạm và phá vỡ quy

luật cân bằng sinh thái.

 

Ở Việt Nam, ô nhiễm môi trường sống cũng là

một vấn đề nan giải vì nó gây ra hàng loạt hậu

quả nghiêm trọng. Có thể lấy hai thành phố lớn là

Hà Nội và thành phố Hồ Chí Minh làm dẫn chứng

để chứng minh cho vấn đề này.

 

Điều đáng buồn là hiện tượng vứt rác, xả rác ra

đường, ra những nơi công cộng rất phổ biến. Đó

là hành động thể hiện ý thức bảo vệ môi trường

quá kém, thể hiện nếp sống thiếu văn hóa, văn

minh. Nguyên nhân của hiện tượng này là do lối

sống lạc hậu, ích kỉ, chỉ biết đến quyền lợi cá

nhân. Người ta nghĩ đơn giản rằng chỉ cần nhà

mình sạch là được, còn những chỗ khác thì mặc

kệ. Cho nên rác rưởi, đồ phế thải, xác súc vật

chết… cứ “vô tư” ném toẹt ra đường vì đã có đội

vệ sinh dọn dẹp. Cách nghĩ như thế là vô cùng

thiển cận. Nhiều người nghĩ sai, làm sai sẽ dẫn

đến tình trạng rác rưởi đầy đường, đầy vườn hoa,

sông hồ, kênh rạch… gây mất mĩ quan thành phố

và vô tình tiếp tay cho các dịch bệnh có điều kiện

thuận lợi để phát triển, làm suy yếu sức khỏe của

con người.

Nếu có dịp đặt chân tới thủ đô Hà Nội ngàn năm

văn hiến, chắc du khách sẽ rất ấn tượng về một

thành phố của cây xanh, nhưng đồng thời cũng là

thành phố của rác. Rác hiện diện khắp nơi : trên

đường phố, trên cả những thắng cảnh nổi tiếng

như Hồ Gươm, Hồ Tây, hồ Trúc Bạch và lan tràn

cả đến những nơi tôn nghiêm như Văn Miếu –

Quốc Tử Giám cùng các ngôi chùa cổ kính. Còn

bến tàu, bến xe, công viên… thì không chỗ nào

mà không có rác.

 

Ở thành phố Hồ Chí Minh, vài năm trở lại đây tình

hình có khá hơn. Tệ nạn vứt rác ra đường đã

giảm bớt, tuy vậy ở các khu nhà dân ven kênh

rạch hoặc gần chợ búa ở ngoại thành thì tình hình

ô nhiễm vẫn đáng sợ. Rác chất thải “sống chung”

với người hết năm này qua năm khác. Chính

quyền thành phố đã phải tốn nhiều công sức, tiền

bạc để giải quyết vấn đề nhức nhối này nhưng

vẫn chưa thể dứt điểm.

 

Tệ nạn thứ hai là khí thải, chất thải từ các nhà

máy, xí nghiệp, cơ sở sản xuất trong nội thành

cũng thường xuyên gây ô nhiễm nghiêm trọng.

Khói bụi, tiếng ồn, mùi hôi thối… ảnh hưởng rất

lớn tới sức khỏe của cả cộng đồng. Tình trạng

này cũng đang được cải thiện bằng cách di dời

các nhà máy, xí nghiệp… ra vùng ngoại vi thành

phố, xa hẳn khu vực dân cư sinh sống và xây

dựng hệ thống lọc nước thải công nghiệp đúng

tiêu chuẩn an toàn.

 

Một vấn đề nhức nhối khác là nạn “lâm tặc” phá

rừng và việc đồng bào vùng cao khai hoang làm

rẫy cũng góp phần không nhỏ vào việc phá rừng.

Chủ trương đóng cửa rừng, giao rừng cho dân

quản lí… hầu như rất ít hiệu quả. Nhiều người chỉ

nhìn thấy nguồn lợi trước mắt là lâm sản khai

thác được từ rừng mà không nhận thức được hậu

quả lâu dài. Tàn phá rừng đồng nghĩa với tàn phá

cái nôi của sự sống, tàn phá chính cuộc sống của

mình. Nạn lũ lụt, núi lở, lũ quét, lũ ống hàng năm

cướp đỉ sinh mạng của bao người. Đất đai bạc

màu, xói mòn… vì không được rừng bảo vệ.

Nguồn dưỡng khí từ rừng càng ngày càng ít đi,

ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của con

người.

 

Khai thác rừng để phục vụ nhu cầu cuộc sống là

cần thiết, nhưng muốn được hưởng lợi ích lâu dài

thì chúng ta phải biết bảo vệ rừng. Bên cạnh việc

chặt cây lấy gỗ, chúng ta phải biết trồng rừng.

Trồng rừng để phủ xanh đất  trống, đồi trọc; trồng

rừng để tái tạo môi trường sống cho nhiều loài

chim quý, thú quý; trồng rừng để tạo vành đai

phòng hộ bảo vệ đất đai, mùa màng…

 

Bảo vệ rừng đi đôi với việc bảo vệ hệ thống sông

ngòi và biển cả. Hiện tượng cố tình biến kênh

rạch, sông ngòi thành những cống lộ thiên có sẵn

để chuyên chở nước thải công nghiệp cần phải

chấm dứt để trả lại vẻ đẹp vốn có và sự sống cho

chúng. Hiện tượng dùng chất nổ để khai thác thủy

hải sản phải bị nghiêm cấm và trừng phạt vì đó là

tội ác hủy diệt thiên nhiên.

 

Rừng vàng, biển bạc không phải là của kho vô

tận, khai thác mãi thì cũng vơi, cũng cạn. Con

người nếu không biết bảo vệ thiên nhiên thì cũng

có nghĩa là không biết bảo vệ chính mình. Cho

nên, việc cần làm trước mắt là chúng ta hãy tự

giác và nhiệt tình tham gia phong trào làm cho

thành phố hoặc địa phương nơi ta ở trở nên xanh

– sạch – đẹp. Nếu ai cũng có ý thức bảo vệ môi

trường sống thì tin chắc rằng ngôi nhà chung của

cả nhân loại là Trái Đất sẽ ngày càng tươi đẹp.

Theo: Thái Bảo